[Tải Sách Hay PDF Full] Một Triệu Khoảnh Khắc Hiện Tại PDF

Diamond City xin giới thiệu với các bạn quyển sách – Cuốn sách Một Triệu Khoảnh Khắc Hiện Tại được viết bởi tác giả Rachel Neumann, bàn về chủ đề Lịch Sử – Địa Lý – Tôn…. Hãy cùng Diamond City đọc hết quyển sách này bằng cách tải file PDF free nhé!.

Quyển sách Một Triệu Khoảnh Khắc Hiện Tại được nhà xuất bản NXB Hà Nội phát hành
2020 .

Bạn đang xem: Một Triệu Khoảnh Khắc Hiện Tại PDF

Giới thiệu Tổng quan về Sách

Tác giả Rachel Neumann
Nhà xuất bản NXB Hà Nội
Ngày xuất bản 2020
Số trang 244
Loại bìa Bìa Mềm
Trọng lượng 220 gram
Người dịch Chân Đạt

Download ebook Một Triệu Khoảnh Khắc Hiện Tại PDF

Một Triệu Khoảnh Khắc Hiện Tại

Tải sách Một Triệu Khoảnh Khắc Hiện Tại PDF ngay tại đây

TẢI SÁCH PDF NGAY

Review sách Một Triệu Khoảnh Khắc Hiện Tại

Hình ảnh bìa sách Một Triệu Khoảnh Khắc Hiện Tại

image

image

Đang cập nhật…

Nội dung sách Một Triệu Khoảnh Khắc Hiện Tại

Lời giới thiệu của Thiền sư Thích Nhất Hạnh dành cho cuốn sách: “Rachel Neumann đã hiệu đính hơn 20 cuốn sách của tôi trong mười năm qua. Nhờ sự hiểu biết sâu rộng của cô về những điều tôi giảng dạy, thông điệp của tôi, văn phong cũng như ngôn từ, đã được truyền đạt rõ ràng, đúng đắn và trung thực đến hàng ngàn độc giả. Tôi chân thành cảm ơn cô Neumann về sự đóng góp tận tâm và tài năng của cô. Trong thời gian hiệu đính, cô Neumann đã học một bài học cực kỳ quan trọng là không để bị kẹt bởi hình tướng của giáo lý, trái lại phải để cho con tim mở rộng hướng dẫn và tìm hiểu. Trong cuốn sách này, cô Neumann đã lưu ý độc giả rằng chánh niệm tỉnh giác là người thầy xứng đáng nhất của mình.

Trong kinh Kim Cang, Đức Phật kể chuyện một người muốn vượt qua một con sông nước chảy xiết. Anh ta thu nhặt những cành cây gãy và bó lại thành một chiếc bè để qua sông. Khi qua tới bờ bên kia, anh ta nghĩ rằng mình đã mất bao nhiêu công sức để làm nên chiếc bè này. Nghĩ thế anh ta vác chiếc bè lên vai mà đi. Đức Phật hỏi: “Vác chiếc bè lên vai mà đi như thế có phải là một hành động thông minh hay không?” Như Lai đã dùng bài học về chiếc bè này rất nhiều lần để nhắc nhở rằng chánh pháp mà còn phải buông bỏ, huống hồ là tà pháp.

Hồi ký của cô Neumann đã ghi lại không dè dặt những vui buồn trong cuộc sống hằng ngày của mình. Sách cũng đã ghi lại khả năng tìm lại bình an khi đối diện sự già và chết của tác giả. Rất nhiều người sợ già. Có người sợ già hơn sợ chết. Nhưng tôi cho rằng tuổi già là tuổi an nhàn. Về già chúng ta trầm tĩnh hơn, đi đứng khoan thai hơn, vui sống hơn. Chúng ta không hấp tấp, chúng ta thong thả thì giờ, thưởng thức từng giây phút của cuộc sống. Tuổi già cũng là tuổi mà chúng ta thực tập đối diện cái chết một cách can đảm. Khi thực tập nhận diện nỗi sợ chết, ta ý thức là ta đang còn sống, ta còn có nhiều điều để trân quý, nhiều cơ hội để vui hưởng. Và ta sẽ biết cách làm cho kẻ khác được hạnh phúc. Ta sẽ có khả năng thưởng thức chiều tà, sương mai, trăng thanh, gió mát. Đức Khổng Tử dạy rằng: “Không biết lo cho sự sống thì làm sao biết lo cho sự chết”. Nếu quán chiếu sâu sắc cái chết, ta sẽ chứng nghiệm lý bất sanh bất diệt của ta, của mọi người, mọi loài, và từ đó ta sống một cuộc đời thực sự đáng sống.

Chính trong giây phút này, biết bao tế bào đã chết trong tôi và trong bạn. Chúng ta không có thì giờ để làm đám ma cho chúng. Đồng thời cũng có biết bao tế bào đang sinh ra và chúng ta không có thì giờ chúc mừng sinh nhật của chúng. Sự chết gắn liền với sự sống. Có sinh đồng thời có tử. Cuốn sách này cống hiến một tuệ giác để sống cho trọn vẹn cuộc sống. Giữa vô vàn bận rộn đảo điên, chúng ta vẫn còn có biết bao cơ hội để vui hưởng giây phút hiện tại.”

MỤC LỤC

PHẦN I: CÓ MẶT

1.Thực tập chánh niệm với tâm hoài nghi

2. Giả bộ cho đến khi thành thật

3. “Một nhà sư đáng kinh sợ”

4. Mẹ có rảnh không?

5. Lắng nghe sâu

6. Ngồi yên và dừng lại

7. Đây là lý do vì sao mình có mặt ở đây

8. Tuổi già

9. Đỉnh cao của nếp sống dấn thân

10. Ngày mai không phải là câu trả lời

PHẦN II: DẤN THÂN

11. Chèo thẳng tới

12. Đau nhức và thực tập

13. Được phép khóc

14. Tại sao mẹ biết?

15. Lo và thở

16. Qua cầu

17. Đi tắm biển

18. Bị kẹt trên xe buýt số 9

19. Ai sắp chết thì giơ tay lên

20. Tiếp cận người chết

21. Năm phép quán tưởng

22. Ý nghĩa đích thực của nghiệp

23. Nuôi con để con lớn lên hạnh phúc

PHẦN III: NỐI KẾT  

24. Tôi, bản ngã của tôi và tiếp hiện

25. Những kén tằm nhiều màu

26. Đừng có làm phiền tôi

27. Một chút tâm từ

28. Chỗ đứng trong thế giới

29. Nói chuyện để hòa giải

30. Người ngoài cuộc

31. Cuộc sống sẽ tuyệt vời nếu không bao giờ lầm lỡ

32. Giảm bớt người xa lạ

33. Gọi là kẹo dẻo hay là gì cũng được 

34. Muốn được tất cả

35. Thay đổi chút ít vào giờ chót

Lời cuối: Một triệu khoảnh khắc hiện tại

Thực tập

TRÍCH ĐOẠN SÁCH

Ngồi yên và dừng lại

Theo Thiền sư Thích Nhất Hạnh, thực tập tỉnh giác dễ và không mất công, cũng như ngâm đậu vào nước. “Không cần đẩy nước vào hạt đậu,” Thầy nói với tôi như vậy. “Chỉ cần bỏ đậu vào nước và nước sẽ từ từ ngấm vào đậu. Qua đêm hạt đậu sẽ nở và mềm ra. Ta cũng như hạt đậu và tỉnh giác giống như nước. Phép thực tập là nhẹ nhàng đem tâm về với thân. Mọi căng thẳng sẽ từ từ tan biến, tỉnh giác sẽ tăng trưởng và sự vật sẽ rõ ràng.” Khó mà cảm nhận được mình như một hạt đậu trong nước khi đang bận việc! Mặc dù tôi không ưa phải chậm lại, dù chỉ trong chốc lát, nhưng tôi đã khám phá ra rằng dừng lại giúp ích rất nhiều. Tôi không nói dừng lại trong một trạng thái siêu hình xa xăm mà chỉ là để cho cơ thể dừng lại. Nếu đang đi thì dừng lại có nghĩa là ngừng bước, đứng yên hay ngồi xuống. Nếu đang nói thì dừng lại có nghĩa là ngừng nói. Nếu đang làm việc thì dừng lại có nghĩa là ngừng tay và không tỏ ra là đang bận rộn. Nếu dọn dẹp, nấu nướng thì ngồi xuống mà không có sách báo, bài vở hay tranh ảnh trên tay.

Tôi nhớ lúc còn nhỏ tôi theo mẹ đến thăm một người bạn của mẹ tôi bên Berkeley. Đến nơi chúng tôi gõ cửa nhưng không ai trả lời. Thấy cánh cửa hé mở, chúng tôi bước vào. Người bạn của mẹ tôi đang ngồi xếp bằng và nhắm mắt. Chúng tôi chờ một lát thì người ấy mở mắt chào và mỉm cười: “Tôi đang ngồi thiền”. Tôi thắc mắc suốt cả buổi hôm đó. Trên xe về nhà, tôi hỏi mẹ tôi: “Ngồi thiền là sao ạ? Có phải vì đang ngồi thiền mà bác ấy không nghe chúng ta gõ cửa không?” “Bác ấy có nghe nhưng tiếng gõ cửa lúc đó là ở đâu rất xa.” Câu trả lời này của mẹ tôi càng làm cho tôi băn khoăn. Bác ấy có mặt đó trong khi ngồi thiền hay là tâm trí bác ấy đang ở một nơi nào khác? Tại sao bác ấy ngồi như thế? Nếu có con ruồi đậu trên mũi, liệu bác ấy có biết không? Liệu bác ấy có quơ tay đuổi nó đi hay không? Dù gì đi nữa, việc bác ấy ngồi như thế đối với tôi là khó hiểu, kỳ quặc và tôi không muốn dính dáng tới chuyện ngồi thiền.

Tôi vẫn nghĩ như thế cho đến khi tôi làm việc cho Thầy. Tôi được cho biết tại sở làm, theo quy lệ, mỗi buổi sáng chúng tôi ngồi thiền 15 phút. Ngồi yên mà không có gì để đọc là một khoảng thời gian dài bất tận. Tuy nhiên, tôi cũng cố gắng ngồi thử, vả chăng tôi đang mang thai mệt nhọc, ngồi và nhắm mắt thẳng lưng như thế cũng được vài phút nghỉ ngơi.

Cả mười năm nay tôi bắt đầu buổi sáng làm việc như sau. Tôi và các đồng  nghiệp ngồi thành vòng tròn và nhắm mắt. Một người sẽ thỉnh lên một tiếng chuông. Thỉnh chuông nghĩa là mời chuông. Không ai nói “đánh” chuông mà chỉ nói “thỉnh” chuông.

Chúng tôi ngồi nhắm mắt. Chúng tôi chỉ ngồi. Thỉnh thoảng có tiếng chuông điện thoại, tiếng ho, hay tiếng sột soạt. Tôi nghe những tiếng động ấy không phải từ đâu xa, mà chỉ là tiếng động đơn thuần của tiếng ho, tiếng sột soạt. Tôi muốn coi những buổi ngồi thiền này như được chợp mắt trong chốc lát bởi vì tôi hay bị mệt vào buổi sáng. Tuy nhiên tôi phải ngồi thẳng lưng. Trước kia tôi đã không mấy thích cách ngồi thiền như thế này và tự hỏi tại sao mình không nằm xuống cho khỏe. Nhưng ngồi thiền đã giúp tôi tinh tấn thực tập. Mỗi khi có một ý nghĩ dấy lên trong tôi thì ngồi thiền nhắc tôi để cho ý nghĩ đi qua như một cành khô trôi sông.

[…]

Tôi không thể ngồi yên 15 phút mỗi buổi sáng nếu đó không phải là một phần công việc của tôi trong sở. Các con tôi không ngồi yên được vài phút trước bữa ăn nếu đó không là một phần sinh hoạt của gia đình. Tất cả các hoạt động hằng ngày như đánh răng hay tập thể dục là do thói quen năm này sang năm khác mà không cần mỗi lúc phải quyết định cho từng việc.

Bây giờ mỗi khi mở cửa xe, tôi trở về với hơi thở có ý thức không phải là vì tôi có chuyện gì bực mình hay tôi muốn thực sự có chánh niệm mà chỉ vì sau đó tôi lái xe thoải mái hơn. Về nhà khi mở cửa tôi cũng thở hơi thở có ý thức. Thực tập trong những trường hợp bình thường như thế giúp tôi nhớ để trở về với phút giây hiện tại trong những trường hợp khẩn trương hơn như khi con tôi giật tay áo tôi hay hét vào mặt tôi. Trong siêu thị hay đi ngoài đường, thỉnh thoảng tôi ngừng lại, thở và tưởng tượng có một em bé vỗ vai tôi và hỏi: “Mẹ có đó hay không?”

Không cần phải là một Phật tử hay là tín đồ của bất cứ đạo nào để ngồi thiền. Có rất nhiều Phật tử khắp thế giới không bao giờ ngồi thiền. Nhưng phải tìm cách chấm dứt hành động loay hoay và nói năng lảm nhảm. Dừng lại sẽ mang lại kết quả nhưng điều kiện cần thiết là dừng lại. Dẫu cho đang ngồi, đang đứng hay đang nằm, khi dừng lại là tạo điều kiện cho thân ta ghi nhận phút giây hiện tại. Có nhiều cách để tăng cường chú tâm khi dừng lại: đếm hơi thở, rà soát cơ thể hay đọc thầm một bài thi kệ ngắn. Tuy nhiên, thường thì dừng lại mà có ý thức là đủ. Dừng lại còn tạo cơ hội cho trí não bớt lăng xăng vì bị tràn ngập bởi chữ nghĩa. Trong trường hợp ấy tôi dùng bài thi kệ đơn giản của Thầy.

Thở vào, tôi biết tôi thở vào

Thở ra, tôi biết tôi thở ra.

Thân và tâm tôi hợp nhất một cách dễ dàng chỉ với hai dòng chữ đơn giản ấy. Giây phút hiện tại trước hết là hơi thở. Ý thức toàn thể vũ trụ được thể hiện chỉ qua một hơi thở vào ra.

Mua sách Một Triệu Khoảnh Khắc Hiện Tại ở đâu

Bạn có thể mua sách Một Triệu Khoảnh Khắc Hiện Tại tại đây với giá

68.000 đ
(Cập nhật ngày 12/03/2023 )

Tìm kiếm liên quan

Một Triệu Khoảnh Khắc Hiện Tại PDF

Một Triệu Khoảnh Khắc Hiện Tại MOBI

Một Triệu Khoảnh Khắc Hiện Tại Rachel Neumann ebook

Một Triệu Khoảnh Khắc Hiện Tại EPUB

Một Triệu Khoảnh Khắc Hiện Tại full

Tìm hiểu thêm
Lịch sử – Địa lý – Tôn giáo …
Rachel Neumann
Báo chí Hà Nội

Năm 2020

244

bìa mềm

220

Chen Da

Lời giới thiệu của Thầy Thích Nhất Hạnh về cuốn sách: “Rachel Neumann đã biên tập hơn 20 cuốn sách của tôi trong hơn mười năm qua. Thông điệp, văn phong và ngôn ngữ của tôi rõ ràng, được truyền đạt một cách chính xác và trung thực đến hàng nghìn độc giả. Tôi xin chân thành cảm ơn cô Neumann Trong quá trình ôn tập, cô Neumann đã rút ra được một bài học vô cùng quan trọng là đừng mắc kẹt vào hình thức giáo lý, mà hãy để một trái tim rộng mở hướng dẫn và học hỏi. Trong cuốn sách này, cô Neumann nhắc nhở độc giả rằng hãy chánh niệm là người thầy đáng giá nhất của cô ấy.

Trong Kinh Kim Cương, Đức Phật kể câu chuyện về một người đàn ông cố gắng vượt qua một con sông chảy xiết. Anh gom những cành cây gãy buộc thành bè để qua sông. Khi sang đến bờ bên kia, anh nghĩ về việc mình đã làm bao nhiêu công sức để đóng chiếc bè. Với ý nghĩ đó, anh ta vác chiếc bè lên vai và rời đi. Đức Phật hỏi: “Khiêng chiếc bè lên vai chẳng phải rất thông minh sao?” Như Lai đã dùng bài này nhiều lần trên chiếc bè để nhắc nhở rằng chánh pháp cũng phải bỏ xuống, chưa nói đến tà pháp.

Hồi ký của bà Neumann ghi lại những niềm vui và nỗi buồn trong cuộc sống hàng ngày của bà. Cuốn sách cũng ghi lại khả năng tìm kiếm hòa bình của tác giả khi đối mặt với tuổi già và cái chết. Nhiều người sợ già. Một số người sợ già hơn chết. Nhưng tôi nghĩ tuổi già là tuổi an nhàn. Khi chúng ta già đi, chúng ta trở nên bình tĩnh hơn, đi bộ nhàn nhã hơn và sống hạnh phúc hơn. Chúng ta không vội vàng, chúng ta dành thời gian của mình và tận hưởng từng khoảnh khắc của cuộc sống. Tuổi già cũng là tuổi mà chúng ta tập dũng cảm đối mặt với cái chết. Khi chúng ta thực hành nhận ra nỗi sợ hãi về cái chết, chúng ta nhận ra rằng chúng ta đang sống, rằng chúng ta vẫn còn rất nhiều điều để trân trọng, rất nhiều cơ hội để tận hưởng. Chúng ta sẽ biết cách làm cho người khác hạnh phúc. Chúng ta sẽ có thể tận hưởng hoàng hôn, sương sớm, trăng sáng, gió mát. Khổng Tử nói: “Nếu không biết lo cho sự sống, thì làm sao lo được cái chết?” Nếu chúng ta nghĩ sâu về cái chết, chúng ta sẽ cảm nghiệm được sự vô thường của mình, của mọi người, mọi loài, và từ đó chúng ta sẽ sống một cuộc đời thực sự đáng sống.

Tại thời điểm này, biết bao tế bào đã chết trong tôi và bạn. Chúng tôi không có thời gian cho đám tang của họ. Trong khi đó, rất nhiều tế bào được sinh ra khiến chúng ta không có thời gian để tổ chức sinh nhật cho chúng. Cái chết liên quan đến sự sống. Có sự sống và có cái chết. Cuốn sách này cung cấp một cái nhìn sâu sắc để làm cho cuộc sống viên mãn hơn. Trong rất nhiều thời điểm bận rộn điên cuồng, chúng ta vẫn có rất nhiều cơ hội để tận hưởng khoảnh khắc này. “

Mục lục

Phần 1: Đôi mắt

1. Thực hành chánh niệm với thái độ hoài nghi

2. Giả vờ cho đến khi sự thật

3. “The Terrible Monk”

4. Bạn có rảnh không?

5. Lắng nghe sâu sắc

6. Ngồi yên

7. Đó là lý do tại sao tôi ở đây

8. Tuổi già

9. Đỉnh cao của lối sống kiên định

10. Ngày mai không phải là câu trả lời

Phần II: Cam kết

11. Hàng trực tiếp đến

12. Đau và tập

13. Cho phép khóc

14. Tại sao bạn biết?

15. Lo lắng và thở

16. Qua cầu

17. Đi biển

18. Bị kẹt xe số 9

19. Hãy giơ tay với những người sắp chết

20. Tiếp cận người chết

21. Năm hình dung

22. Ý nghĩa thực sự của nghiệp

23. Hãy nuôi dạy con cái để chúng lớn lên một cách hạnh phúc

Phần 3: Kết nối

24. Tôi, bản thân tôi và sự liên tục

25. Kén lụa đầy màu sắc

26. Đừng làm phiền tôi

27. Một chút tình yêu

28. Các địa danh trên thế giới

29. Hòa giải cuộc trò chuyện

30. Người ngoài cuộc

31. Cuộc sống thật đẹp nếu bạn không bao giờ mắc sai lầm

32. Ít người lạ hơn

33. Gọi nó là Marshmallow hay gì đó

34. Muốn có mọi thứ

35. Thay đổi vào phút cuối

Lời cuối: Một triệu khoảnh khắc

thực tiễn

một phần của cuốn sách

ngồi xuống và dừng lại

Theo thiền sư Thích Nhất Hạnh, thực hành chánh niệm dễ như ngâm đậu trong nước. “Không cần phải thêm nước vào đậu,” anh ấy nói với tôi. “Chỉ cần cho một hạt đậu vào nước, nước sẽ ngấm từ từ vào hạt đậu. Qua một đêm, hạt đậu sẽ nở ra và mềm ra. Tôi giống như một hạt đậu và ý thức cũng giống như nước. Cách tập là nhẹ nhàng đưa tâm trí trở lại. Thân thể hết căng thẳng. sẽ từ từ biến mất, nhận thức sẽ tăng lên, và mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng. ”Thật khó để cảm thấy như một hạt đậu trong nước khi bạn bận rộn! Mặc dù tôi không thích phải giảm tốc độ, dù chỉ trong giây lát, nhưng tôi thấy việc dừng lại sẽ giúp ích rất nhiều. Ý tôi không phải là dừng lại ở một trạng thái siêu hình xa xôi, chỉ là dừng lại cơ thể. Nếu bạn đang đi bộ, dừng lại có nghĩa là dừng bước, đứng yên hoặc ngồi xuống. Nếu bạn đang nói, dừng lại có nghĩa là ngừng nói. Nếu bạn đang làm việc, dừng lại có nghĩa là dừng lại và không tỏ ra bận rộn. Nếu dọn dẹp, nấu nướng, hãy ngồi xuống mà không có sách, giấy tờ hoặc tranh ảnh.

Tôi nhớ khi còn nhỏ, tôi theo mẹ đến Berkeley để thăm một người bạn của mẹ tôi. Khi đến đó, chúng tôi gõ cửa nhưng không có ai trả lời. Thấy cánh cửa đóng mở, chúng tôi đi vào. Bạn của mẹ tôi ngồi xếp bằng, nhắm mắt. Chúng tôi đợi một lúc thì anh ấy mở mắt chào và mỉm cười, “Tôi đang thiền.” Tôi đã nghĩ về điều đó cả ngày. Trên đường về nhà, tôi hỏi mẹ tôi, “Cảm giác như thế nào khi ngồi thiền? Có phải vì ông ấy đang ngồi thiền mà không nghe thấy tiếng chúng tôi gõ cửa không?” Tôi càng bối rối hơn. Anh ta có ở đó trong khi thiền định, hay trái tim của anh ta ở một nơi khác? Làm thế nào mà anh ta ngồi như thế này? Anh ta sẽ biết nếu một con ruồi đậu trên mũi của mình? Anh ấy sẽ vẫy tay chào? Dù sao đi nữa, việc anh ấy ngồi như vậy khiến tôi bối rối và kỳ lạ, và tôi không muốn tham gia vào việc thiền định.

Tôi vẫn nghĩ như vậy trước khi tôi làm việc cho các bậc thầy. Tôi được biết rằng tại nơi làm việc, chúng tôi thường thiền 15 phút mỗi sáng. Ngồi yên không có gì để làm là một khoảng thời gian dài vô tận. Tuy nhiên, tôi cũng cố gắng ngồi xuống, thậm chí khi mang thai, tôi mệt mỏi nên chỉ cần ngồi nhắm mắt và có thể nghỉ ngơi vài phút.

Đây là cách buổi sáng của tôi đã bắt đầu trong mười năm qua. Tôi và các đồng nghiệp đứng thành vòng tròn và nhắm mắt lại. Một người sẽ rung chuông. Ringing có nghĩa là đánh chuông. Không ai nói “rung” chuông, chỉ “gọi” chuông.

Chúng tôi ngồi nhắm mắt. Chúng tôi chỉ ngồi. Thỉnh thoảng điện thoại đổ chuông, ho hoặc sột soạt. Tôi nghe thấy những giọng nói đó không phải từ xa, chỉ đơn giản là ho, sột soạt. Tôi thích coi những buổi thiền này như những giấc ngủ ngắn vì tôi có xu hướng mệt mỏi vào buổi sáng. Tuy nhiên, tôi phải ngồi thẳng lưng. Trước đây, tôi không thích tư thế ngồi này và tự hỏi tại sao tôi không nằm xuống và khỏe hơn. Nhưng thiền giúp tôi thực hành một cách siêng năng. Bất cứ khi nào một ý nghĩ xuất hiện trong đầu tôi, thiền nhắc tôi để ý nghĩ đó trôi qua như những cành cây khô trôi trên sông.

[…]

Nếu đó không phải là một phần công việc của tôi tại văn phòng, tôi sẽ không thể ngồi yên trong 15 phút mỗi sáng. Các con tôi không thể ngồi yên trong vài phút trước bữa ăn nếu nó không phải là một phần thói quen hàng ngày của gia đình. Tất cả các hoạt động hàng ngày, như đánh răng hoặc tập thể dục, là thói quen hàng năm mà không cần quyết định một lần.

Bây giờ, mỗi khi tôi mở cửa, tôi trở lại với nhịp thở tỉnh táo, không phải vì tôi đang gặp khó khăn hay vì tôi muốn thực sự chú ý, mà vì tôi cảm thấy thoải mái hơn khi lái xe sau đó. Về đến nhà, tôi cũng thở một cách có ý thức khi tôi mở cửa. Thực hành trong những hoàn cảnh trần tục như vậy giúp tôi nhớ quay lại thời điểm hiện tại trong những tình huống cấp bách hơn, như khi con tôi kéo tay áo tôi hoặc la hét với tôi. Trong siêu thị hay trên phố, đôi khi tôi dừng lại để thở và tưởng tượng một đứa bé vỗ vai tôi và hỏi: “Mẹ có ở đó không?”

Bạn không cần phải là một Phật tử hoặc một tín đồ của bất kỳ tôn giáo nào để thiền. Có rất nhiều Phật tử trên thế giới không bao giờ ngồi thiền. Nhưng chúng ta phải tìm cách để không còn bồn chồn và nói nhảm nữa. Dừng lại mang lại kết quả, nhưng một điều kiện cần là dừng lại. Dù chúng ta đang ngồi, đang đứng hay đang nằm, khi dừng lại, chúng ta sẽ khiến cơ thể nhận thức được khoảnh khắc hiện tại. Có nhiều cách để tăng sự tập trung khi bạn dừng lại: đếm hơi thở, kiểm tra cơ thể hoặc đọc thuộc lòng một bài thơ ngắn. Tuy nhiên, nó thường là đủ để dừng lại một cách có ý thức. Tạm dừng cũng có thể làm cho tâm trí bớt bị phân tâm vì nó bị quá tải bởi lời nói. Trong trường hợp đó, tôi sử dụng câu thơ đơn giản của bậc thầy.

Thở vào, tôi biết tôi đang thở vào

Thở ra, tôi biết tôi đang thở ra.

Chỉ với hai dòng đơn giản này, tâm trí và cơ thể của tôi dễ dàng hợp nhất. Giây phút hiện tại trước hết là thở. Ý thức của toàn bộ vũ trụ được thể hiện chỉ qua một hơi thở.

Một Triệu Khoảnh Khắc Hiện Tại
image
hình ảnh

Diamond City – thư viện sách miễn phí. Chúc các bạn có thêm nhiều kiến thức bổ ích từ website Diamond City.
68,000 vnđ

Năm 2020

0/5 (0 Reviews)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

HOTLINE: 0815.937.937
Thắng Lợi Group
ĐĂNG KÝ TƯ VẤN